Chủ Nhật, 28 tháng 8, 2011

LIỆT NỮ TRỜI NAM



                   LIỆT NỮ TRỜI NAM

Lừng lẫy trời Nam Trưng Nữ vương
Vượt trên lễ giáo với cương thường
Đuổi quân Đông Hán thu bờ cõi
Mở đất Mê Linh giữ tự cường
Nợ nước ba thu bền nghĩa khí
Thù nhà một mối vững can trường
Núi mòn, sông cạn danh truyền mãi
Soi sáng muôn đời một tấm gương

                    BÙI CÔNG LƯƠNG
                                                                         (Tháng 3/2009)




                                         

CHUYỆN TÌNH HỒ NÚI CỐC

                                           
                               
                            CHUYỆN TÌNH HỒ NÚI CỐC (Thái Nguyên)

Chuyện tình chàng Cốc với nàng Công
Huyền thoại ngày xưa có thật không?
Kẻ đợi thân khô lâu hóa núi
Người chờ lệ chảy mãi thành sông
Trời mây tít tắp sương mờ ảo
Đồi núi lênh đênh bóng điệp trùng
Chìm nổi cuộc đời đâu chẳng biết
Đảo xanh sóng biếc vẫn bềnh bồng.

                                   BÙI CÔNG LƯƠNG
                                                             Tháng 9/2009)

Thứ Bảy, 27 tháng 8, 2011

SỰ ĐỜI


                                                  
                                                     SỰ ĐỜI
                              (Song điệp- Nhất vận)

Ai có ngờ đâu cái sự đời
Mà xem vạn sự ở trên đời
   Lo quanh tính quẩn, đời sinh sự
         Nghĩ rộng nhìn xa, sự hiểu đời
                          Đen bạc thói đời tô vẽ sự
                          Bể dâu thế sự đổi thay đời
                          Đường đời voi chó khi lâm sự
                         Ai có ngờ đâu cái sự đời.

                                             BÙI CÔNG LƯƠNG ( 10/2008)


Thứ Hai, 27 tháng 6, 2011

THĂNG LONG-HÀ NỘI

                                    THĂNG LONG-HÀ NỘI

Thăng Long đang đổi mới
Hà nội đẹp hơn xưa
Cảnh sắc vẫn nên thơ
Diệu huyền hơn cổ tích

Hông Hà cùng Tô Lịch
Uốn lượn như rồng xanh
Thành phố vì hòa bình
Vẫn vững vàng :Tứ Trấn

Ngàn năm gặp thời vận
Ngày tháng vươn tầm cao
Hà Nội vẫn tự hào
Địa linh và nhân kiệt

Cột cờ bên Hoàng Thành
Ba Đình nơi Lăng Bác
Vẫn uy nghiêm trầm mặc
Chào đón khách thập phương

Hoàn Kiếm mờ hơi sương
Cụ Rùa lên đón gió
Tháp Bút nay còn đó
Nắn nót viết lên Trời

Hà Nội nơi Bác Hồ
Đọc Tuyên ngôn Độc lập
Cháu con cùng vun đắp
Hà Nội mãi Thủ đô

                              BÙI CÔNG LƯƠNG

Thứ Tư, 1 tháng 6, 2011

NỖI LÒNG NGƯỜI PHỤ NỮ...



                            NỖI LÒNG NGƯỜI PHỤ NỮ
                      BỊ CHỒNG HÀNH HẠ
                              (Tập Kiều)

Trời làm chi cực bấy trời
Nghìn thu bạc mệnh một đời tài hoa
Lỡ từ lạc bước bước ra
Giờ sao tan nát như hoa giữa đường
Ngày vui ngắn chẳng tày gang
Dễ dò rốn biển, khó lường lạch sông
Thôi còn chi nữa mà mong
Ngày xanh mòn mỏi má hồng phôi pha
Thương tình con trẻ cha già
Thôi thì mặt khuất chẳng thà lòng đau
Còn đường suy nghĩ trước sau
Thì con người ấy ai cầu làm chi
Nhớ khi sấm sét bất kỳ
Ba mươi sáu chước, chước gì là hơn
Búa rìu bao quản thân tàn
Phải cung rầy đã sợ làn cây cong
Lỡ làng nước đục bụi trong
Rày xem phỏng đã cầm lòng hay chưa
Những là lần lữa nắng mưa
Mất công mười mấy năm thừa ở đây
Liệu mà cao chạy xa bay...
  
                                                    BÙI CÔNG LƯƠNG